LẦM
Bạn tui - Martha - trả xấp vé số và đưa cô bé một mớ tiền lẻ: "cô lấy một tờ, tặng con một tờ há". Cô bé nhìn Martha cười bẽn lẽn.
Martha nheo mắt: "con hổng bấm lỗ tai hả, tưởng con có lỗ tai, cô tặng con đôi bông" - vừa nói Martha vừa xòe tay cho cô bé xem đôi bông nhỏ xíu. Ngay lập tức, cô bé quên mất những tờ tiền giấy cầm trên tay, thích thú nhìn cái thứ linh tinh be bé đó. Ngập ngừng, bẽn lẽn (lại bẽn lẽn), tròn xoe mắt cười rất duyên: "cô co con đi, dzồi con kêu bố bắn co con". Cái giọng ngọng nghịu của cô bé làm Martha phì cười: "ừ, thì con lấy đi" - "dạ, con cám ơn cô".
Tới lúc này cô bé mới nhớ ra nhiệm vụ của mình, nhóc cặm cụi đếm tiền...
Rồi như phát hiện ra một điều gì đó rất... ơ...a...nghiêm trọng!!!?!... nhóc phản đối cật lực: "khônggg... cô co con năm nghìn và một đôi bông cơơơ..."
Ui tía ơi, tội nghiệp nhỏ bạn tui, nó cười-pó-tay: "ừ thì hông phải tặng một tờ mà là cho năm nghìn, khổ quá!"
Cô bé thích chí lỏn lẻn cười, chạy đi khoe với bố. Cô bạn tui cũng ngồi đó tủm tỉm cười suốt cả đêm. Thì ra nhỏ đang nặng lòng vì một người bạn cũ gặp cảnh lao đao do các toan tính của người lớn. Mà đó lại là những người mà nhỏ mến, những người tưởng rất dễ thương. Bởi vậy nhỏ cứ khó nhọc xoay đi xoay lại cái chữ ngờ, lật tới lật lui chữ tình người mà hông sao hiểu nổi, chỉ đành âm thầm xót xa cho bạn mà thôi...
Và cô bé làm nhỏ thấy dễ chịu quá! Thế giới vẫn vậy, xen lẫn giữa tù mù là trong sáng, giữa nhiễu nhương là sự mộc mạc ngô nghê.
Ơ... vậy ra nhỏ bạn tui mới là người được tặng. Thì ra nó mới là người nợ cô bé lời cám ơn!!!
Cho hay nhận thiệt khó phân biệt ghê há!
Hì hì... xong một câu chuyện nhảm!
Rồi như phát hiện ra một điều gì đó rất... ơ...a...nghiêm trọng!!!?!... nhóc phản đối cật lực: "khônggg... cô co con năm nghìn và một đôi bông cơơơ..."
Ui tía ơi, tội nghiệp nhỏ bạn tui, nó cười-pó-tay: "ừ thì hông phải tặng một tờ mà là cho năm nghìn, khổ quá!"
Cô bé thích chí lỏn lẻn cười, chạy đi khoe với bố. Cô bạn tui cũng ngồi đó tủm tỉm cười suốt cả đêm. Thì ra nhỏ đang nặng lòng vì một người bạn cũ gặp cảnh lao đao do các toan tính của người lớn. Mà đó lại là những người mà nhỏ mến, những người tưởng rất dễ thương. Bởi vậy nhỏ cứ khó nhọc xoay đi xoay lại cái chữ ngờ, lật tới lật lui chữ tình người mà hông sao hiểu nổi, chỉ đành âm thầm xót xa cho bạn mà thôi...
Và cô bé làm nhỏ thấy dễ chịu quá! Thế giới vẫn vậy, xen lẫn giữa tù mù là trong sáng, giữa nhiễu nhương là sự mộc mạc ngô nghê.
Ơ... vậy ra nhỏ bạn tui mới là người được tặng. Thì ra nó mới là người nợ cô bé lời cám ơn!!!
Cho hay nhận thiệt khó phân biệt ghê há!
Hì hì... xong một câu chuyện nhảm!

3 comments :
Đọc xong thấy...nhảm "vô đối"...
Cô bé dễ xương pá...
Bạn của tác giả vik entry nì...cũng dễ xương wó hén...Nói túm lại là máu me làm zàu, mua vé số đều tay...Í nhầm!!! Nhìn ngừơi là nhớ đến bạn nối khố hùi xưa, rùi chạnh lòng... có trí nhớ tốt! hihi
Xong 1 cà men nhảm ^-^!
Chắc đổi nghề wa bán zé số, hế hế ;))
Hiểu chết liền.
Đăng nhận xét