You, me and my mother...!?
Con người ai cũng không tránh khỏi từ "Vấp ngã" trong suốt cuộc đời mình. Và tôi cũng thế, không nhưng vấp ngã 1 lần, tôi còn vấp liên tục. Thay vì rút kinh nghiệm từ những lần té ngã trước để không còn vấp nữa thì tôi lại mù quáng vấp vào. Từ cấp 2 ,3 và bây giờ là ĐH, tôi luôn mắc những sai lầm đáng trách nhất mà trong những sai lầm đó tôi không thể nào quên được những giọt nước mắt của mẹ tôi - một người phụ nữ không có hạnh phúc trong hiện tại.
Ôi, sao mẹ lại hi sinh nhiều thứ cho con quá, khi con luôn phạm những sai lầm trầm trọng trong cuộc đời của con - lúc mà con tưởng như con là đứa bất hạnh nhất và con luôn than vãn tại sao con luôn cô độc thế này? Mẹ à, con thật sự vô tâm, tại sao con lại nói những lời như thế mẹ nhỉ, sao lúc đó con không nghĩ rằng ba và mẹ chính là những người luôn lo lắng cho con nhất và luôn là những bao cát để con trút hết những tâm sự bùôn bực của mình.
Nhưng con lúc đó nào hay biết điều đó mẹ à, ngay cả mẹ buồn hay vui con cũng ko để tâm đến và con chỉ lo nghĩ cho cảm xúc của con mà thôi. Nếu ai đó đọc vào những dòng trên sẽ phán con là 1 người ích kỷ và con xứng đáng được nhận những lời chê bai đó. Đáng lý con sẽ không bao giờ viết cảm xúc của con về mẹ như thế này trên BLOG đâu nhưng con đã làm thế chỉ vì còn vài phút nữa là ngày mẹ ở độ tuổi đẹp nhất của mình. Nhưng tuổi đẹp nhất là gì khi con còn không biết rằng mẹ hiện giờ là bao nhiêu tuổi nữa.
Những gì con nhớ về mẹ chỉ ngoài 2 con số "26-7" không hơn không kém. Càng viết con càng thấy mình là thằng vô tích sự mẹ à, chỉ biết than vãn và la ối mà không hề có những hành động hay 1 suy nghĩ chín chắn như những thằng bạn con từng làm. Nhưng tại sao mẹ không bao giờ nghĩ con là thằng vô dụng vậy? Tại sao mẹ à? Lúc nào con cũng hỏi mẹ tại sao con không phải là kẻ vô dụng , mẹ luôn cười rằng và nói với con " Vì con là con của mẹ mà con của mẹ thì không phải là đứa vô dụng!" mẹ có tin không cứ mỗi lần con nghe mẹ nói như thế con chỉ mún khóc mẹ à và bây giờ con cũng đang khóc...

Mẹ mãi là niềm tự hào của đời con...
Con khóc vì xấu hổ vì con cảm thấy con không xứng đáng như những mẹ kì vọng. Con học hành không có gì là xuất sắc nhưng mẹ lai luôn tự hào khoe thành tích của con cho các cô chứ đồng nghiệp mặc cho các cô chú có nghe hay không? Và con lại hỏi mẹ vì sao? Và câu trả lời của mẹ vẫn là "Vì con là con của mẹ....:" Con lại khóc nữa, sao hôm nay con tệ thế nhỉ, có mỡi một món quà sinh nhật nhỏ nhoi mà con cũng không giữ nổi. Ngay cả đứa bạn của con cũng nói "Món quà của mẹ mày mà mày cũng làm mất thì mày là đứa con gì đây" Con lại khóc, đau lòng quá và con lại than vãn đổ lỗi cho ông trời mà con lại không nghĩ nếu con không vì nôn nóng ra về để gặp 1 cô bạn gái thì con sẽ khơng làm mất gói quà như vậy...
Mẹ ơi, mẹ có trách con không? Mẹ có thấy con quá là yếu đuối không mẹ? Con không bạo dạn hay rắn rỏi như những người khác, cứ gặp 1 chuyện nào đó con lại cứ kêu ca than vãn với mẹ. Ngay cả bố cũng than trách mẹ "Con hư tại mẹ" nhưng mẹ cứ cười, con làm liên luỵ mẹ nhiều quá mẹ ơi. Biết rằng tội lội con rất nhiều nhưng mẹ hiếm khi oán trách con như những người phụ huynh khác hay làm với con họ.
Bởi mẹ có cách "dạy" con riêng theo cách của mẹ. Nhưng con không hiểu tại sao con vẫn vô tâm như vậy, hay con là đứa không biết suy nghĩ mẹ nhỉ ? Con muớn viết nhiều lắm, mún viết về những tội lỗi của con nhưng tại sao con lại không dám viết ra mẹ à. Phải chăng con không muốn người khác biết? Hay con muốn con là kẻ luôn luôn được khen chứ không mún nghe lời chê?
Khi có 1 lần mẹ hỏi con "Nếu khi con sinh ra lại 1 lần nữa, con có muốn làm con mẹ không?" - "Không!" tại sao con lại như thế nhỉ? Con biết mẹ vẫn cười nhưng lúc đó mẹ đang khóc phải khơng? Con bất hiếu quá phải không mẹ và con lại khóc vì những điều đó. Trong tận đáy lòng của con, mẹ luôn là người mẹ mà con yêu quí nhất và kính trọng nhất. Con có thể dễ bắt nạt, con có thể dễ bị người ta hiếp đáp nhưng khi những đứa bạn của con có những lời xúc phạm đến mẹ con đã lao vào oánh nó cho dù những đứa bạn con đều mạnh hơn con. Để đổi lại là nhưng tờ kiểm điểm và lời khiển trách của thầy cô trong trường.
Mẹ à, mẹ có biết lúc đó tuy bị khiển trách nhưng con rất vui vì con đã có 1 hành động bảo vệ danh dự cho mẹ mặc dù hành động của con lúc đó không thật sự đúng đắn. Bây giờ con đang suy nghĩ lại câu hỏi của mẹ, nhưng có lẽ lần này con nghĩ con đã có 1 câu trả lời rồi đó mẹ à. "Có" đó mẹ vì con nghĩ không ai may mắn hơn con khi con có 1 người mẹ tuyệt vời như vậy, con nghĩ có lẽ đây là điều làm con tự hào nhất là con luôn còn có mẹ.
Mẹ à! Con chúc mẹ một ngày của mẹ thật vui và tràn đầy niềm vui, mẹ nhé! Mẹ hãy cố gắng nghĩ nhiều về mình hơn mẹ nhé! Con biết con không thể yêu mẹ nhiều như cách mẹ yêu con.
But anyway, I LOVE YOU!

2 comments :
Ui da.. đứa con này bất hiếu thiệttt... Những lời như vậy mà hổng dám nói với mẹ là sao? (hihi..)
Mừng sinh nhật bác gái, chúc bác mạnh khỏe, mãi luôn hạnh phúc với niềm tin con mình tài giỏi và.. NIỀM TIN ĐÓ SỚM THÀNH SỰ THẬT!
Hổng đến nỗi tệ đâu, nhóc con! Always happy with the thiking about your mom. (Chị dốt tiếng Anh lắm, viết sai cũng hổng được chọc quê đâu đó!)
Cám ơn sis động dziên đệ nhé...
Đăng nhận xét